ĐẠI LỘ BÌNH YÊN
Không phải hơn 2000 năm
trước, nhưng dường như cho đến tận bây giờ cũng chẳng mấy ai tin Lời Đức Giêsu
rao giảng. Khi tuyên bố: “Ta chính là
bánh trường sinh từ trời xuống, ai ăn bánh này sẽ được sống muôn đời”( Ga
6, 58), Đức Giêsu đã bị không ít lời chỉ trích, phê bình. Người ta cho rằng câu
nói của Ngài chói tai quá, không thể tin nổi, không thể đón nhận được. (x. Ga
6, 60). Khi khẳng định: “Thần Khí mới làm
cho sống, chứ xác thịt chẳng có ích gì. Lời Thầy nói với anh em là thần khí và
là sự sống” (Ga 6, 63), Đức Giêsu đã bị các môn đệ chối từ, có người từ bỏ,
quyết không đi theo Ngài nữa (x. Ga 6,66).
Ngay trong hàng ngũ môn
đệ thân tín cũng có người chối từ không thể chấp nhận Lời rao giảng của Đức Giê
su, hỏi sao những kẻ sanh sau đẻ muộn, những con người không được tận mắt chứng
kiến những việc Ngài làm, lời Ngài nói, làm sao có thể đón nhận Thiên Chúa cách
dễ dàng? Có vậy mới biết, đức tin tiên vàn là ân huệ nhưng không Thiên Chúa
ban. Đây cũng là lời khẳng định của Đức Giê su: “Vì thế, Thầy đã bảo với anh em: không ai đến với Thầy được, nếu Chúa
Cha không ban ơn ấy cho” (Ga 6, 65).
Thiên Chúa là mầu
nhiệm, tin Thiên Chúa và tôn thờ Ngài là một ân ban, không phải tự nhiên con
người thủ đắc được. Có chăng là sự đáp trả tự do của họ vào ơn huệ cao cả ấy mà
thôi. Nếu dùng lý trí con người để cân đo đong đếm, người ta dễ dàng nhận ra sự
hiện diện của Thiên Chúa nhưng không dễ đón nhận Ngài, chỉ vì Thiên Chúa vô
hình và thinh lặng. Nhân loại hiếu kỳ, thích được sờ tận tay, xem tận mắt, mặc
cho nhãn quan nhân loại hằng ngày phơi bày sự hiện diện linh thiêng mầu nhiệm
của Ngài, nhưng chỉ vì Thiên Chúa ẩn mình thinh lặng cho nên người ta dễ bỏ
qua.
Đức Giê su khẳng định
tầm quan trọng của sự sống thần linh, không phải Ngài xem nhẹ nhu cầu cơm ăn áo
mặc. Vấn đề hệ tại việc Ngài nhấn mạnh tầm quan trọng của đời sống tâm linh,
nơi con người tiếp xúc, gặp gỡ, đối thoại với Thiên Chúa là Cha yêu thương mình,
nhưng con người lại bỏ quên tình thương ấy đàng sau nhu cầu vật chất.
Đâu chỉ những ai được tận
mắt nhìn thấy Thiên Chúa mới sống tốt, mới chu toàn lề luật của Ngài. Chẳng
phải Đức Giê su đã chọn gọi Nhóm Mười Hai đi theo Ngài làm đồ đệ để rao giảng
mầu nhiệm Nước trời, nhưng vẫn có kẻ phản bội. Như vậy, việc nhìn thấy Thiên
Chúa hay không chẳng phải là vấn nạn, vấn đề cốt tủy vẫn là niềm tin và lòng
mến. Làm sao để con người yêu thương Thiên Chúa thật kìa, chứ không phải trên
môi miệng!
Simon Phêrô khẳng định:
“Thưa Thầy, bỏ Thầy thì chúng con biết
đến với ai, Thầy mới có những lời ban sự sống đời đời” (Ga 6, 68), ước gì
lời khẳng định của thánh Phêrô tông đồ cũng chính là lời khẳng định của từng
người Kytô hữu chúng ta ngày nay. Ngoài nhu cầu cơm ăn áo mặc hàng ngày, chúng
ta không thể nào thiếu mất sự hiện diện và tình thương của Thiên Chúa. Không gì
có thể đánh đổi được Lời Ngài. Bởi chính Lời ấy mới là sức mạnh cho ta của ăn
nuôi dưỡng linh hồn.
Thế giới đương đại hôm
nay, nhiễu nhương biết bao nhiêu bóng tối và sự dữ. Làm thế nào để con người có
thể giữ gìn lương tri trong sáng nếu như không có Lời chân lý là ánh sáng soi
đường cho chúng ta. Có không biết bao nhiêu con đường tồn tại trong cuộc sống,
nhưng biết đâu là đường đưa ta về chính lộ, cho ta sự sống vĩnh cửu đời đời.
Ngày nay, văn minh khoa
học càng tiến bộ, thế giới càng mở ra nhiều con đường thênh thang đưa đến diệt
vong. Người ta dễ dàng phạm tội, dễ dàng sát hại lẫn nhau chỉ vì tư lợi cá nhân
và ích kỉ hưởng thụ cuộc sống. Để tồn tại trong một thế giới nhiễu loạn như
vậy, không có Lời Chúa là linh dược, Mình Máu Chúa là lương thực chữa lành,
người Ky tô hữu khó tránh khỏi diệt vong.
Lạy Chúa, cảm tạ Ngài đã sinh con ra trong một gia đình
công giáo. Con hạnh phúc vì được làm con Chúa trong lòng Giáo Hội. Đã hết rồi,
một thời con từng băn khoăn thao thức trên con đường đi tìm chân lý, đi tìm lẽ
sống. Con muộn màng nhận ra, có đường nào khác hơn con đường ở trong chính trái
tim mình. Vâng, đó là con đường duy nhất đưa con đến với Thiên Chúa. Cho dầu
con có dùng phương tiện nào đi nữa, mà nếu như đánh mất nhịp cầu trái tim giữa
con với Ngài, thì hà tất sẽ đưa con vào chốn hủy diệt. Con đã khóc trong hạnh
phúc, vì có được gia tài cao quí là chính Thiên Chúa ngự trị trong linh hồn. Xin
ở mãi trong con, xin Ngài hãy tồn tại vĩnh viễn trong trái tim con, nắm chặt
tay con, dìu con bước đi với Ngài. Có Thiên Chúa hiện diện và đồng hành trên
mọi nẻo hành trình của cuộc sống, là đại lộ bình yên mà con vững lòng tin tưởng
và trông cậy, thì còn phải tìm hạnh phúc nơi nào xa xôi hơn?!
M. Hoàng Thị Thùy
Trang.