Ở TẬN ĐÁY LÒNG…
Sự việc xảy ra hôm nay
giữa những người Pharisêu và các môn đệ Đức Giê su không mấy xa lạ với chúng ta
ngày nay. Lề luật là những định ước được xã hội đưa ra để mọi người tuân giữ,
nhờ lề luật ấy, mới hòng bảo đảm trật tự an toàn xã hội. Bất kỳ quốc gia hay
tôn giáo, đoàn thể nào cũng có lề luật riêng của mình. Và tất nhiên, thành viên
của bất kỳ tổ chức nào cũng phải tuân thủ lề luật đó. Tuy nhiên, lề luật được
đặt ra là vì con người, nhằm phục vụ nhu cầu con người, là bảo đảm an toàn trật
tự cho đời sống sinh hoạt thường nhật của họ. Thế nhưng, trớ trêu ở chỗ, những
người được đặt ra làm đại diện xét xử kẻ thi hành luật lại xem lề luật chính là
công cụ để tàn sát lẫn nhau. Luật lệ đã trở thành vũ khí chứ không còn là
phương tiện để giúp con người sống đúng nữa.
Thật ra, việc tuân giữ
nghiêm túc luật lệ truyền thống là điều chính nghĩa, nên làm và phải làm. Thế
nhưng, Đức Giê su muốn đưa con người đến mức độ vẹn toàn hơn, chính là tấm lòng
thực thi lề luật. Ngài muốn nhân loại giữ luật vì lòng mến chứ không phải vì ép
buộc.
Nói về luật lệ, có lẽ
không dân tộc nào có nhiều lề luật và giữ luật cách khắt khe, nghiêm túc hơn.
Họ đã đưa ra không biết bao nhiêu là luật lệ nhằm cải thiện đời sống con người.
Vậy mà, luật lệ thì nhiều nhưng lòng tốt lại chẳng bao nhiêu. Luật lệ thay vì
trở thành phương tiện giúp con người nên thánh thì lại trở nên ách nặng buộc
trên vai nhân loại. Và rồi, kẻ nghiêm túc thi hành luật lệ chê bôi, phân bì, so
đo với kẻ kém nghiêm túc. Biết bao nhiêu hậu quả tai hại gây ra bởi lề luật,
chung qui cũng tại con người vị luật mà đẩy nhau đến bước đường cùng, đến bờ
vực thẳm của tuyệt vọng.
Đức Giê su đến, không
hề bãi bỏ, cắt xén một chi tiết nhỏ nào trong luật lệ tiền nhân, thế nhưng,
Ngài muốn dắt dìu nhân loại hướng đến luật lệ tâm hồn. Đó là luật lệ của niềm
tin và lòng mến. Khi đã có niềm tin, khi đã có lòng mến, con người không còn bị
trói buộc phải thực thi lề luật nữa, nhưng là sự tự do, tự nguyện và lòng hăng
say, yêu mến.
Đáng tiếc thay, ước
mong của Đức Giê su đã chẳng mấy ai thực hiện được, để rồi Ngài phải buồn khổ
thốt lên: “Dân này tôn kính ta bằng môi
miệng, còn lòng chúng thì lại xa Ta. Chúng có thờ phượng Ta thì cũng vô ích,
giáo lý chúng giảng dạy chỉ là giới luật phàm nhân” (Mc 7, 7).
Điều Thiên Chúa cần là
gì? Chính là trái tim, là tấm lòng. Bằng cả tấm lòng, với sự cố gắng hết sức
mình, thờ phượng, tôn kính và yêu thương. Thiên Chúa không cần danh sách của
những luật lệ dài ngoằng, chi chít nhưng Ngài cần tâm tình khi thực thi luật lệ
ấy, dù chỉ là một việc làm nho nhỏ, bình thường, giản dị. Cái Thiên Chúa cần là
tình yêu và lòng mến chứ không phải là số lượng.
Đức Giê su lên án những
kẻ thi hành luật theo phong trào, chạy theo số đông, cậy vào số lượng. Ngài cần
tình yêu thật, tấm lòng thật và hành động thật kìa. Tất cả những ai vị luật,
thực thi luật lệ để lấy thơm lấy tiếng, lấy danh vọng… đều là những hành vi giả
trá. Ngài dị ứng với nó, Ngài không cần điều đó.
Người ta cứ tính toán
chi li, kiểm kê nghiêm ngặt từng chi tiết vụn vắn, nhỏ mọn để làm gì? Có điều
gì gọi là xấu trên trái đất này đâu? Thuở đầu tạo dựng muôn loài, chẳng phải
Thiên Chúa đều thỏa mãn vì mọi việc đều tốt đẹp hết hay sao? (x. St 1). Thế thì,
cái xấu ở đâu mà có, từ đâu mà ra? Thưa, chính là hệ tại ngay chính tâm hồn
mình. Lòng có đầy thì miệng mới thốt ra, chính những ước muốn xấu xa, bất chính
ở trong tận sâu thẳm bản chất con người bộc phát, từ đó sự dữ mới xuất hiện.
Lạy Chúa, bàn đến vấn đề lề luật, cũng chính là đụng chạm
đến nỗi đau nhức nhối của nhân loại. Chỉ vì lề luật mà con người đã gây ra biết
bao nhiêu hậu quả sai lầm nghiêm trọng, dẫn đến những tổn thương mất mát lớn
lao, tưởng như không gì có thể chữa lành. Người ta chỉ mải chăm chắm vào cái
luật đã ghi mà dí con người vào bước đường cùng, không cần biết… những gì khác
nữa! Không ít lần trong đời, con đã từng là nạn nhân của mớ lề luật cứng nhắc
đó, tựa hồ như mũi giáo đóng đinh con vào bản án chẳng gì có thể tẩy xóa. Vậy
mà, chẳng ít lần con cũng lại trở thành thẩm phán để kết án, trói buộc người
khác. Con quên mất bổn phận của mình, con giành mất việc của Thiên Chúa. Ngài
có cần đâu con làm việc ấy? Ở tận đáy lòng, vâng, Ngài chỉ muốn ở tận đáy lòng,
trong trái tim con, có Ngài ở đó… những bức thư viết bằng máu tâm hồn chứ không
hệ tại ngôn từ sáo rỗng!
M. Hoàng Thị Thùy
Trang.