CHUỖI PHÚC BẤT DIỆT
Không biết từ bao giờ,
lời kinh Mân côi đã thuộc nằm lòng trên môi miệng mọi gia đình công giáo. Người
ta có thói quen dạy kinh Mân côi cho trẻ nhỏ ngay từ khi chúng còn tấm bé. Có
thể nói, trong gia đình công giáo Việt
Đúng thật, kí ức về tuổi thơ non nớt của tôi như vẫn còn
sống mãi, vẫn còn môn một lời căn dặn của cha mẹ, siêng năng lần chuỗi mân côi
trước khi đi ngủ, ngay khi thức dậy và trong
mọi lúc mọi nơi, nhất là những khi gặp gian nan thử thách. Lời kinh có
sức mạnh thiêng liêng sưởi ấm tâm hồn tôi, mặc dầu đôi lúc không ý thức được
nhiều, không hoàn toàn say mến Mân côi nhưng tôi vẫn cảm nhận được sự bình an
trong tâm hồn. Sự bình an được nuôi dưỡng ngay từ thời còn thơ bé mà đến tận
bây giờ vẫn như còn nguyên vẹn. Nó đã đóng ấn trong tâm hồn tôi như một ấn tín
không thể xóa nhòa.
Lời chào mừng mà sứ thần chào kính Mẹ khi mang lệnh truyền
của Thiên Chúa đến báo tin: “Mừng vui
lên, hỡi Đấng đầy ơn sủng, Đức Chúa ở cùng bà.” (Lc 1,28), cũng chính là
lời chào mừng mà Elisabeth đã thốt lên khi được Mẹ Thiên Chúa đến viếng thăm
mình: “Em được chúc phúc hơn mọi người
phụ nữ, và người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc. Bởi đâu tôi được
thân mẫu Chúa tôi đến với tôi thế này.” (Lc 1, 42-43), chính là lời kinh
kính mừng mà ngày nay mỗi tín hữu chúng ta thường xuyên khẩn cầu, cùng với lời
cầu xin của Hội thánh, và cũng chính là
sứ điệp mà Mẹ muốn gửi đến cho nhân loại những lần hiện ra trong dòng lịch sử.
Nếu thực sự sứ điệp Mân côi mang lại hòa bình, ơn cứu độ
cho nhân loại, thì tại sao chúng ta không siêng năng lần chuỗi mỗi ngày. Nếu
thực sự lời kinh Mân côi có sức mạnh mang lại bình an cho tâm hồn thì tại sao nhân
loại không tìm đến lời kinh như một phương thuốc chữa lành? Chẳng phải người ta
chạy vạy kiếm tìm khắp nơi để mua cho được trường sinh bất tử, để cầu mong cho
được bình an, khỏe mạnh, sống mãi sao?
Bà Elisabeth đã khẳng định: “Em thật có phúc , vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã
nói với em.” (Lc 1, 45), cũng chính là lời khẳng định cho mỗi người tín hữu
chúng ta ngày nay. Nếu cũng tin như Mẹ, nếu tin được như Mẹ, chắc chắc cuộc đời
chúng ta phải là những chuỗi phúc bất diệt.
Lạy Chúa, nếu phải
nói lời cảm ơn, có lẽ lời cảm ơn sâu sắc nhất con muốn dành cho Ngài chính là
lời cảm tạ. Cảm tạ Ngài đã ban cho con một người mẹ tuyệt vời là Đức Maria. Cùng
với lời kinh Môi côi, con càng cảm nghiệm sâu sắc hơn tình thương Thiên Chúa
dành cho con. Cảm ơn Mẹ đã tận diệt bản thân để cùng với Chúa làm nên lịch sử
cứu chuộc. Là người được cứu chuộc, con cũng muốn làm điều gì đó cộng tác với
công cuộc của Ngài. Nhưng con biết mình chẳng thể làm được gì nếu như không
tin, chính vì tin mà Mẹ đã được chúc phúc, con cũng muốn đời mình được chúc phúc
như mẹ. Một đời có phúc vì được Thiên Chúa yêu thương, một đời có phúc vì được
Mẹ Thiên Chúa yêu thương, một đời diễm phúc với tràng chuỗi Môi khôi…
M. Hoàng Thị Thùy
Trang.