Chúa Nhật Thứ 3 Mùa Vọng

 

ÐỌC LỜI CHÚA

Is 61,1-2a.10-11: (1) Thần khí của Ðức Chúa là Chúa Thượng ngự trên tôi, vì Ðức Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, sai đi báo tin mừng cho kẻ nghèo hèn, băng bó những tấm lòng tan nát, công bố lệnh ân xá cho kẻ bị giam cầm, ngày phóng thích cho những tù nhân, (2) công bố một năm hồng ân của Ðức Chúa, một ngày báo phục của Thiên Chúa chúng ta.

1 Tx 5,16-24: (16) Anh em hãy vui mừng luôn mãi (17) và cầu nguyện không ngừng. (18) Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh. Anh em hãy làm như vậy, đó là điều Thiên Chúa muốn trong Ðức Ki-tô Giê-su.

 

TIN MỪNG: Ga 1,6-8.19-28

Lời chứng của ông Gio-an (Mt 3,1-12; Mc 1,1-8; Lc 3,1-18)

(6) Có một người được Thiên Chúa sai đến, tên là Gio-an. (7) Ông đến để làm chứng, và làm chứng về ánh sáng, để mọi người nhờ ông mà tin. (8) Ông không phải là ánh sáng, nhưng ông đến để làm chứng về ánh sáng.

(19) Và đây là lời chứng của ông Gio-an, khi người Do-thái từ Giê-ru-sa-lem cử một số tư tế và mấy thầy Lê-vi đến hỏi ông: Ông là ai? (20) Ông tuyên bố thẳng thắn rằng: Tôi không phải là Ðấng Ki-tô. (21) Họ lại hỏi ông: Vậy ông có phải là ông Ê-li-a không? Ông nói: Không phải. - Ông có phải là vị ngôn sứ chăng? Ông đáp: Không. (22) Họ liền nói với ông: Thế ông là ai để chúng tôi còn trả lời cho những người đã cử chúng tôi đến? Ông nói gì về chính ông? (23) Ông nói: Tôi là tiếng người hô trong hoang địa: Hãy sửa đường cho thẳng để Ðức Chúa đi, như ngôn sứ I-sai-a đã nói. (24) Trong nhóm được cử đi, có mấy người thuộc phái Pha-ri-siêu. (25) Họ hỏi ông: Vậy tại sao ông làm phép rửa, nếu ông không phải là Ðấng Ki-tô, cũng không phải là ông Ê-li-a hay vị ngôn sứ? (26) Ông Gio-an trả lời: Tôi đây làm phép rửa trong nước. Nhưng có một vị đang ở giữa các ông mà các ông không biết. (27) Người sẽ đến sau tôi và tôi không đáng cởi quai dép cho Người. (28) Các việc đó đã xảy ra tại Bê-ta-ni-a, bên kia sông Gio-đan, nơi ông Gio-an làm phép rửa.

Câu hỏi gợi ý:

1. Thời nay, Thiên Chúa có cần người làm chứng cho Ngài không? Nếu Ngài cần và mời gọi bạn, bạn có sẵn sàng chấp nhận lời mời ấy không?

2. Rao giảng và làm chứng có khác nhau không? Cái nào cần thiết hơn?

3.Làm chứng có cần phải nói sự thật không? Có thể lấy cớ bảo vệ Giáo Hội, bảo vệ tôn giáo để làm chứng dối, để phản lại sự thật không? Tại sao?

CHIA SẺ

1. Thiên Chúa cần người làm chứng cho Ngài

Qua bài Tin Mừng, ta thấy khi Ðức Giê-su đến trần gian, Thiên Chúa cần một người làm chứng cho Con của Ngài, người ấy Gio-an Tẩy giả. Ông này được kêu gọi để làm công việc ấy. Suốt lịch sử Giáo Hội, thời nào ta cũng thấy Thiên Chúa cần những người làm chứng cho Ngài, cho sự thật, cho công lý, cho tình thương của Ngài. thể nói lịch sử của Giáo Hội một lịch sử của làm chứng rao giảng. Rao giảng để giúp người ta hiểu, nắm vững, còn làm chứng để giúp người ta tin.

Hiểu và tin là hai chuyện rất khác nhau. Nhiều người hiểu rất rõ mà vẫn không tin, chẳng hạn: nhiều người tìm hiểu Ki-tô giáo không phải để tin theo, mà để bài bác một cách nói có sách, mách có chứng. Ngay trong số những người rao giảng Tin Mừng, nhiều người có đời sống thực tế chứng tỏ rằng họ không tin, thậm chí không tin một chút nào điều họ vẫn rao giảng một cách thật hùng hồn, mạnh mẽ. Trường hợp đánh động nhất là trường hợp của Mahatma Gandhi, người giải phóng dân tộc Ấn Ðộ.

Gandhi rất hiểu, rất yêu mến, rất đồng cảm với Ðức Giê-su, thậm chí ông còn sống tinh thần quên mình, từ bỏ yêu thương của Ðức Giê-su một cách gương mẫu (có thể hơn rất nhiều Ki-tô hữu), nhưng ông hoàn toàn không tin Ngài Con Thiên Chúa, Ðấng Cứu Thế. Ông đã lên tiếng vẻ như thách thức người Kitô hữu, cụ thể những người Anh đô hộ dân tộc ông : Nếu những người Kitô hữu tại Ấn Ðộ thật sự sống đúng tinh thần của Ðức Kitô, thì chẳng cần phải mất công rao giảng, toàn Ấn độ sẽ trở thành Kitô hữu hết. Trước mắt ông, người Kitô hữu - cụ thể người Anh - cũng tham lam, bất công tàn bạo không kém những kẻ xâm lăng khác. Chắc hẳn ông đã từng tự hỏi: sự siêu việt của Kitô giáo - như các Ki-tô hữu thường tự hào - nằm đâu? Sự siêu việt đó chẳng lẽ chỉ thể tin chứ không thể chứng tỏ cụ thể bằng thực tế hay bằng hành động được sao?

2.Ngày nay, nhiều giáo hội rao giảng nhiều hơn làm chứng

Ðể được cứu rỗi, đức tin một yếu tố tối cần thiết: Ai tin chịu phép rửa, sẽ được cứu độ; còn ai không tin, thì sẽ bị kết án (Mc 16,16; x. Cv 16,31; Rm 10,9). Nhưng làm sao tin được một chuyện mình không biết, không thấy, nếu không ai nói cho biết. Nhưng làm sao tin được người nói cho biết ấy, nếu người ấy không bằng chứng hay không đủ uy tín để bảo đảm? Làm sao tin được người nói hay rao giảng thật hay, nhưng đời sống hay việc làm của họ thì lại hoàn toàn đi ngược lại điều họ rao giảng?

Ngày xưa, thời Giáo Hội khai, Ki-tô giáo lan truyền rất nhanh, thời ấy, các tông đồ làm chứng nhiều hơn rao giảng. Còn ngày nay, Ki-tô giáo lan truyền rất chậm, rất nhiều nơi bị giảm sút, tại sao? những người làm tông đồ ngày nay quá chú trọng tới rao giảng, coi rất nhẹ việc làm chứng! Ðó một sự thật người Ki-tô hữu cần nhận chân một lần cho sâu sắc, để chỉnh trang lại cách truyền giáo hay làm tông đồ của mình, đặc biệt nhân dịp kỷ niệm lần thứ 2002 ngày Ðức Giê-su đến trần gian.

3. Tại sao phải làm chứng? Ðể người ta tin

Ngày nay, để tìm hiểu Ki-tô giáo, người ta chỉ có cách là tìm hiểu trong sách vở, hoặc nghe một người Ki-tô hữu nào đó trình bày. Nhưng từ hiểu đến tin theo là cả một quá trình khó vượt qua nếu không có một động lực mạnh thúc đầy! Ngày nay, không còn có những nhân chứng đã tận mắt nhìn thấy Ðức Giê-su sống, nói, hành xử, làm phép lạ, chết và sống lại như thời Giáo Hội sơ khai nữa. Những chuyện kể về Ðức Giê-su phần nào cũng tương tự như bao chuyện kể khác, về Lạc Long Quân, Thánh Gióng, Ðức Phật, Ðức Khổng, v.v. Làm sao người ta có thể tin vào Ðức Giê-su nhiều hơn là tin vào các vị giáo chủ khác? Người thời nay chịu ảnh hưởng tinh thần khoa học thực nghiệm, lời nói suông không còn dễ dàng được nhận là đúng. Muốn họ tin hay chấp nhận phải có bằng chứng. Vì thế, làm tông đồ thời nay cần làm chứng hơn là rao giảng.

Rao giảng thì chỉ cần một mớ kiến thức, một chút suy luận; còn làm chứng đòi hỏi một sự dấn thân thật sự, nó huy động cả một cuộc đời, cuộc đời toàn diện. Rao giảng mà không làm chứng chỉ là nói lên những lời nói rẻ tiền, đương nhiên ít tác dụng. Còn làm chứng là nói lên những lời nói có giá trị sống động vì người nói dám lấy cả cuộc đời, cả mạng sống để bảo chứng cho lời nói ấy. Nhờ thế mà người nghe mới dám đặt niềm tin.

Những người ngoài Ki-tô giáo phải dựa vào đâu để biết Kitô giáo chính đạo? để tin Ðức Kitô Ðấng cứu độ, thậm chí Ðấng cứu độ duy nhất? Làm sao họ tin được, khi đời sống của người Ki-tô hữu chẳng khác chẳng hơn của họ? khi người Ki-tô hữu chẳng chứng tỏ được một cách cụ thể mình đã được cứu độ chỗ nào? Nếu được cứu độ, ít ra người Ki-tô hữu chúng ta phải tự nhiên một lối sống nào đó chứng tỏ mình được cứu độ, chẳng hạn người khác thể thấy nơi chúng ta nét vui tươi, hạnh phúc tình yêu thương nhau được biểu lộ hồn nhiên trong đời sống, bất chấp thuận cảnh hay nghịch cảnh. Sống như thế chính làm chứng!

4. Hãy xem Gio-an Tẩy giả làm chứng thế nào

Chính vì nói thế nào sống như vậy, nên Gio-an Tẩy giả đã thu hút được quần chúng đến với ông và làm theo những gì ông yêu cầu: Mọi người từ khắp miền Giu-đê và thành Giê-ru-sa-lem kéo đến với ông. Họ thú tội, và ông làm phép rửa cho họ trong sông Gio-đan (Mc 1,5). Gio-an là một khuôn mẫu điển hình cho hạng người làm chứng hơn rao giảng: Ông đến để làm chứng, và làm chứng về ánh sáng, để mọi người nhờ ông mà tin (Ga 1,7). Còn giới lãnh đạo tôn giáo Do Thái là điển hình cho hạng rao giảng hơn làm chứng: Các kinh sư và các người Pha-ri-sêu ngồi trên toà ông Mô-sê mà giảng dạy. Vậy, tất cả những gì họ nói, anh em hãy làm, hãy giữ, còn những việc họ làm, thì đừng có làm theo, vì họ nói mà không làm (Mt 23,2-3). Ðiều đó được thể hiện qua một số chi tiết:.Gio-an ăn mặc đơn giản: mặc áo lông lạc đà, thắt lưng bằng dây da (Mc 1,6), khác hẳn với cách ăn mặc của các kinh sư: đeo những hộp kinh thật lớn, mang những tua áo thật dài (Mt 23,5); ưa dạo quanh, xúng xính trong bộ áo thụng (Mc 12,38). Gio-an sống khó nghèo, thanh đạm, ăn châu chấu và mật ong rừng, còn các kinh sư thì giàu sang phần nào nhờ nuốt hết tài sản của các bà goá, lại còn làm bộ đọc kinh cầu nguyện lâu giờ (Mt 23,14). Gio-an thì khiêm nhường tự hạ: Người sẽ đến sau tôi và tôi không đáng cởi quai dép cho Người (Ga 1,27), còn các kinh sư thì thích tự đưa mình lên: Họ thích được người ta chào hỏi ở những nơi công cộng, ưa chiếm ghế danh dự trong hội đường, thích ngồi cỗ nhất trong đám tiệc (Mc 12,38-39).

Ta thấy khi làm chứng, Gio-an không màng tiếng khen, không tìm vinh quang cho mình, đang khi nhiều người mang danh làm chứng cho Thiên Chúa, nhưng thực tế là đang tự làm chứng cho mình, để mình được khen ngợi, vinh danh, hầu có quyền lực, tiền bạc địa vị. Nhưng điều quan trọng nhất của người làm chứng là phải dám nói sự thật.

5. Người làm chứng phải dám nói sự thật

Nói sự thật có thể bất lợi cho mình hoặc cho người khác. Gio-an đã dám nói sự thật, dù phải chết. Ông không sợ quyền lực, không hùa theo kẻ có quyền lực. Trước điều sai trái, ông không im lặng để được an toàn bản thân, để được xã hội ưu đãi, nhưng ông lên tiếng làm chứng cho lẽ phải, ông không thể nói ngược lại lương tâm mình. Không thể nói điều sai trái là đúng, hay nói điều đúng là sai trái.

Không thể lấy cớ bảo vệ tôn giáo để nói sai sự thật, để hùa theo những kẻ sai trái. Tôn giáo mà cần dối trá hay hùa theo quyền lực để tồn tại là thứ tôn giáo bỏ đi, không giá trị. Ðức Giê-su không hề bảo vệ uy tín cho giới lãnh đạo tôn giáo khi họ vẫn ngoan cố với những điều sai trái (x. Mt 23). Gio-an Tẩy Giả cũng không bảo vệ uy tín của nhà vua khi nhà vua cố tình làm điều sai trái (x. Mt 14,3-12). Chính vì thế, Gio-an đã bị trảm quyết, còn Ðức Giê-su đã bị coi là kẻ phá hoại tôn giáo! Ngài đã coi sự thật cao trọng hơn chính tôn giáo! Theo Ngài, bảo vệ sự thật mới chính là bảo vệ tôn giáo. Còn bảo vệ tôn giáo bằng cách nói sai sự thật, hay hùa theo quyền lực sai trái chính là phá hoại tôn giáo từ bản chất!

Khi ta làm chứng cho chân lý, chắc chắn sẽ có những người bạn khuyên ta: Anh thật là dại dột, can gì phải làm cho người ta ghét mình như vậy? Nói như thế, họ mặc nhiên cho rằng những người như Ðức Giê-su hay Gio-an Tẩy giả chính là phường dại dột! Thế mà họ vẫn tuyên xưng Ðức Giê-su là Thầy của họ. Thật mâu thuẫn!

Cầu nguyện

Tôi nghe Chúa nói với tôi: Thời nào cũng có vô số người sẵn sàng rao giảng sự thật, nhưng rất hiếm người sẵn sàng làm chứng cho sự thật. Nhưng sự thật chỉ có thể tin khi có người dám làm chứng. Làm chứng thì phải trả giá, đôi khi rất mắc. Con có sẵn sàng làm chứng không?

Joan Nguyễn Chính Kết


Về Trang Suy Niệm Chủ Nhật Năm B | Về Trang Nhà